Tài nguyên dạy học

Ảnh ngẫu nhiên

Z7771289769442_63d1cd87ba97944ee69c5d0011bbedaf.jpg Z7761037533419_a74a5ddd9348dcbc4b3b5782cd30ffb2.jpg 673823825_1265261429029634_177458693063964266_n.jpg 675140343_1265261952362915_3111616795877239702_n.jpg Z7647247852238_6b391fc640628f1a2f07e9f471f554ba.jpg Z7663794041207_c15c4f4e29b01bea007b840d78b9b333.jpg La_co.jpg Z7102087836890_f8e50692dde5e16477fac60a839134d7.jpg Z7026534528133_1f979749ff05a5368c1cd503912ae325.jpg Cham_bai_dai_su_van_hoa_doc.jpg Z6134112707897_4bf42be51aba6325e3912aa37108f929.jpg Z6055053987741_c41b5d451de28c062306530a088e6385.jpg Z6055052423568_9207f7d4631d72cd8aaeba77bdf93009.jpg Z6055051467820_730007944e98c3365d285541324e6f6a.jpg Z6055021056675_e8c2309497085334fdaa7b5060fca3ba.jpg Z6055021052838_e88eac9b0d612ae99683838dec21187f.jpg Z6055021039531_80d9a33f26be63c019a277014190ad92.jpg

GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 11

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Menu chức năng 15

    BẢN TIN SÁCH

    Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Cuộc thi Sân khấu hoá tác phẩm văn học

    Cuộc thi sân khấu hoá tác phẩm văn học - tác phẩm Chiếc lược ngà

    Tuyên truyền về Ngày sách và văn hoá đọc Việt Nam

    Xuân ngốc

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Trần Thị Thơi
    Ngày gửi: 16h:51' 18-07-2024
    Dung lượng: 1.9 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Chương 5
    Chương 6
    Chương 7
    Chương 8
    Chương 9
    Chương 10
    Chương 11
    Chương 12
    Chương 13
    Chương 14
    Chương 15
    Chương 16
    Chương 17
    Chương 18
    Chương 19
    Chương 20
    Chương 21
    Chương 22
    Chương 23
    Chương 24
    Chương 25
    Chương 26
    Chương 27
    Chương 28
    Chương 29
    Chương 30
    Chương 31
    Chương 32
    Chương 33
    Chương 34
    Chương 35
    Chương 36
    Chương 37
    Chương 38
    Chương 39
    Chương 40
    Chương 41
    Chương 42
    Chương 43

    Chương 44
    Chương 45
    Chương 46
    Chương 47
    Chương 48
    Chương 49
    Chương 50
    Chương 51
    Chương 52
    Chương 53
    Chương 54
    Chương 55
    Chương 56
    Chương 57
    Chương 58
    Chương 59
    Chương 60
    Chương 61
    Chương 62
    Chương 63
    Chương 64
    Chương 65
    Chương 66
    Chương 67
    Chương 68
    Chương 69
    Chương 70

    XUÂN NGỐC
    Phó Du
    dtv-ebook.com
    Chương 1
    Khi Trương Nghiêu bực bội bèn thích bện châu chấu cỏ.
    Hôm nay, trên lan can cũ kỹ đã bày một hàng châu chấu cỏ, đủ
    màu sắc, phong phú trước mắt.
    Sau khi con châu châu cỏ cuối cùng hoàn thành, Trương Nghiêu
    khẽ thở dài.
    Dưới lầu, tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc vang lên, các đốt ngón
    tay anh nắm lan can trở nên trắng bệch, trong mắt toát một ít hận ý.
    Cuối cùng, ít hận ý này biến mất.
    Anh đẩy từng con châu chấu xuống lầu, giống như đẩy những
    người đó xuống vực sâu vạn trượng vậy.
    Phải bình tĩnh tỉnh táo nào, Trương Nghiêu tự nói với mình.
    Mở mắt ra, tròng mắt anh đã bình tĩnh và lạnh lẽo.
    Đây là buổi sáng đặc biệt náo nhiệt, trên mặt đường nhựa rơi
    tầng tầng lớp lớp cánh hoa hồng, một vài người hiếu kỳ ló đầu, “Nhà
    ai kết hôn nhỉ, làm lớn thế?”
    “Anh vẫn không biết à? Chính là con gái Từ lão hổ đó!”

    “Từ lão hổ?! Phú ông Từ lão hổ hả? Chẳng phải nói con gái ông
    ta bị ngốc sao? Cũng có người cưới trời?
    “Ai kêu ông già nó có tiền… Anh có biết thời buổi này cần có núi
    dựa không?”
    Người biết chuyện trải qua bàn tán một hồi, bỗng có một ánh mắt
    bén nhọn. Giương mắt nhìn lên, một người đàn ông cao to đang
    nhìn chằm chằm, sắc mặt không tốt.
    Trang phục ấy, là ba cô dâu mà?
    Cô dâu.
    Lần nữa ngẩng đầu, trong đám người rốt cuộc tìm được cô gái
    đội mũ phượng khăn quàng vai, cô gái xinh đẹp vậy lại bị ngốc,
    không phải chứ?
    Lúc này, cô dâu ngốc Từ Tái Xuân của chúng ta không thoải mái
    xoay xoay cổ, sau khi nhìn trái nhìn phải, cuối cùng nhịn không nổi
    muốn rút khăn voan.
    Bàn tay trắng nõn còn chưa chạm đến khăn voan, đã bị người
    phụ nữ trung niên bên cạnh giữ lại.
    “Vượng Vượng, con đang làm gì đó?”
    Người nói chuyện là bà vú chăm sóc Từ Tái Xuân, có người nói
    trước kia là một giáo sư đại học, sau khi theo chồng làm ăn thất bại
    cũng không quay về trường học, trái lại làm nghề bảo mẫu chăm sóc
    người ta qua ngày.
    “Con khó chịu.”

    Từ Tái Xuân muốn sờ vật đè nặng trên cổ, thình lình lòng bàn tay
    chạm phải một thứ quen thuộc.
    Từ Tái Xuân sửng sốt, khăn voan đỏ trùm lên đầu cô lần nữa,
    bên tai cũng là tiếng dụ dỗ của dì Thái.
    “Ngoan nè, nghe lời, hôm nay sẽ cho con ăn thêm một cây keo
    que.”
    “Hai cây.” Từ Tái Xuân ngốc nghếch mặc cả.
    Gân xanh trên trán dì Thái giật giật, ai nói đứa ngốc này ngốc
    chứ, con bé rất ranh ma ấy.
    “Hai thì hai. Bất quá không thể ăn trong hôm nay, ăn nhiều sẽ đau
    bụng.”
    Dưới khăn voan Từ Tái Xuân gật đầu liên tục, trong lòng vẫn
    đang nghĩ tới keo que, khi nào cho cô kẹo que thứ hai. Cô thích nhất
    kẹo que to đùng đấy.
    Trong lúc Từ Tái Xuân dương dương đắc ý liếm kẹo que dưới
    khăn voan, Từ lão hổ lại sứt đầu mẻ trán.
    “Chú rể vẫn chưa tìm được?”
    “Lão đại tha mạng, không biết cậu chạy đi đâu rồi!”
    “Mẹ nó!” Từ lão hổ phi một cái, “Người Trương gia này rượu mời
    không uống chỉ thích uống rượu phạt, lấy dao phay ra cho ông, ông
    phải tìm bọn nó tranh luận…”
    “Lão đại, bớt giận, hôm nay là ngày tốt đó…”

    “Đúng! Là ngày tốt để giảng đạo lý!” Từ lão hổ hùng hổ ra oai,
    vừa đi tới cửa, còn chưa cầm dao phay, đã thấy chú rể từ trên lầu đi
    xuống.
    “Con rể tốt! Nãy giờ mày đi đâu! Làm tao tìm gần chết!”
    Trương Nghiêu còn chưa nói, đương nhiên, cũng không cho anh
    cơ hội nói, vì vừa thấy anh từ cầu thang đi xuống, hai bên đã bị hai
    người kẹp chặt cưỡng bức tới lễ đường.
    Thấy Từ lão hổ dương dương đắc ý ở phía trước, Trương
    Nghiêu hít sâu một hơi, tự nói với mình phải bình tĩnh.
    Nhất định phải bình tĩnh.
    Khi Từ Tái Xuân đã ăn xong kẹo que, rốt cuộc bị dì Thái dẫn tới
    lễ đường.
    “Lát nữa con ngoan chút, dì cho con ăn kẹo.”
    Từ Tái Xuân mới không dễ dụ đâu, “Gạt người, trong túi xách dì
    Thái làm gì có kẹo.”
    Con quỷ ranh ma này, chắc chắn lục lội túi bà rồi.
    “Dì không có kẹo, đợi lát nữa trên người anh trai mặc đồ đỏ có
    đấy, anh sẽ cho con cây kẹo to nhất.”
    Dì Thái chỉ lo dỗ Từ Tái Xuân ngoài lễ đường, lại không ngờ con
    bé ngốc nhớ rất kỹ, trên người anh trai mặc đồ đỏ kia có một cây
    kẹo rất to.
    Vâng, cô yêu keo que nhất.

    Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái, đưa vào
    động phòng.
    Một đám quần chúng không tên ở chung quanh cười vang, hôn lễ
    hoang đường này cuối cùng cũng kết thúc.
    Trương Nghiêu thở dài một hơi, thình lình trên tay ấm áp, một
    bàn tay xinh xắn chui vào ống tay áo rộng thùng thình của anh, bắt
    được tay anh.
    Cảm giác trắng mịn kia khiến anh không khỏi run lên, khoan đã…
    Anh cúi đầu, nhìn một bãi dịch thể lưu lại lòng bàn tay mình, sau
    ót co rút, mẹ nó, đây là nước miếng của cô gái ngốc này sao?
    Chờ chút… bình tĩnh… anh nhất định phải bình tĩnh!
    Trương Nghiêu hít sâu hai cái lần nữa.
    Lúc này lại nghe cha vợ mới nhậm chức của anh nói bậy nói bạ.
    “Cảm ơn bà con cô bác đến chung vui với Từ lão hổ tôi! Con rể
    và con gái tôi là một đôi trời… trời gì đó gì đó, nói chung chính là
    tốt… Sau này mấy người mở to mắt lên cho tôi! Nhất là đám quỷ
    ngoài sân kia, thấy con rể tôi là phải đi đường vòng đấy…”
    Hahahahaha…
    Từ lão hổ nói xong, Trương Nghiêu cảm thấy mình sắp bình tĩnh
    không nổi. Mẹ nó, đây là cái gì cái gì vậy.
    Anh hít sâu mấy hơi lần nữa, con ngốc lại bắt đầu dùng ống tay
    áo anh lau nước miếng.

    Thôi, nhịn.
    Lúc này, Từ lão hổ nở nụ cười, ầm ĩ xong, cuối cùng đẩy hai
    người lên lầu, “Đưa vào động phòng!”
    Trong lòng Trương Nghiêu nhịn không được liếc một cái, động
    em rể ông!
    Nhưng biểu cảm ấy còn chưa biểu hiện ra ngoài, cái mông đã bị
    vỗ mạnh.
    “Xem mông thằng rể tôi này, vừa nhìn đã biết sanh đẻ tốt! Cố lên!
    Oah…moah moah!”
    “…”
    Rõ ràng Trương Nghiêu nghe được tiếng dây cung kéo căng
    trong đầu mình đứt đoạn.
    Mẹ nó.
    Sự bình tĩnh anh luôn kiêu ngạo đâu rồi.
    Đương nhiên, lúc này, Trương Nghiêu vẫn không biết đây chỉ mới
    bắt đầu.
    Trương Nghiêu lo lắng có nên gọi cho Cố Tây Dương hỏi làm thế
    nào động phòng với con ngốc này không.
    Kéo khăn voan xuống, Trương Nghiêu nhìn cô bé ngốc với khuôn
    mặt bầu bĩnh, dáng vẻ thoáng toát ra sự ngọt ngào, trong lòng nghĩ,
    dáng dấp con ngốc Từ gia này xem như bình thường, sao không
    được con sói háo sắc Trương Kiêu để mắt ta, còn để anh làm con
    cừu thế tội.

    Nghĩ đến cuộc hôn nhân hoang đường này hoàn toàn do tên phá
    của Trương Kiêu ban tặng, Trương Nghiêu hận không thể coi đống
    châu chấu cỏ như hắn, từ lầu cao vạn trượng đẩy xuống.
    Kêu gào mày cũng chết.
    Kêu mẹ mày cũng chết.
    Vâng chờ một chút… bình tĩnh bình tĩnh.
    Sự bình tĩnh của Trương Nghiêu bắt đầu thoát thân từ khi mặc lễ
    phục đỏ chót đáng ghét này. Có sự giúp sức của Từ lão hổ, hôm nay
    anh lên sân khấu hẳn xem như kết thúc.
    Chỉ là, con ngốc trước mặt nhìn chằm chằm anh bằng ánh mắt
    long lanh, có ý gì.
    “Em… muốn làm gì?”
    Từ Tái Xuân khẽ liếm môi, mảy may không biết đôi môi nhỏ căng
    mọng dập dờn, đối với một người đàn ông, người đàn ông 21 tuổi
    khí huyết sung mãn là cỡ nào hấp dẫn, cô chỉ nịnh nọt nhìn Trương
    Nghiêu, vui vẻ hỏi: “Dì Thái bảo anh có kẹo que rất to!”
    Kẹo que? Dì Thái?
    Trương Nghiêu cảm thấy mình có thể tiếp thu hàm ý sâu xa từ
    cách giáo dục của nhà họ Từ.
    Dì Thái, không phải giáo viên gia đình của con ngốc này à? Có lẽ,
    đây xem như cách bày tỏ đặc biệt về giáo dục X trước khi cưới nhỉ?
    Trương Nghiêu cẩn thận nhìn cô bé ngốc, da dẻ nõn nà như đậu
    hủ, đôi môi nhỏ vừa hồng vừa xinh xắn, ừ, không tệ. Vì nằm lỳ trên

    giường, nên một khối gồ lên trước ngực cũng thật vĩ đại, Trương
    Nghiêu nhịn không được nuốt từng ngụm nước miếng.
    “Ừ, kẹo que… anh có.”
    Đích thực, cây kẹo que kia đang phát triển dài ra.
    Vừa nghe đến kẹo que, Từ Tái Xuân đỏ mắt.
    “Đâu đâu! Em muốn ăn!”
    Làm vậy thực sự tốt không? Hai người họ mới quen biết không
    bao lâu mà… Trương Nghiêu lần nữa tự nhủ với mình phải bình
    tĩnh, nhưng càng nghĩ thế, trong lòng lại càng nhớ khoảng thời gian
    trong tù, đề tài bọn họ thường tán gẫu.
    Lúc mới bắt đầu bao giờ cũng nói sao lại vào đây, trong nhà có
    bao nhiêu người, dần dà, những chuyện này cũng nói xong, trong
    ngục đều là một đám đàn ông thuần khiết, lại tán tiếp chuyện phụ
    nữ.
    Toàn nói làm sao làm cách nào.
    Trương Nghiêu cảm thấy mặt mình thoáng nóng bừng.
    “Khoan đã! Em làm gì vậy?”
    Anh còn chưa kịp phản ứng, đã phát hiện Từ Tái Xuân nhào tới
    giở trò cởi quần áo anh.
    Dáng dấp đói khát khiến Trương Nghiêu hơi sửng sốt, nghe nói
    trước đó con bé ngốc này không ngốc, còn yêu thương nhung nhớ
    Trương Kiêu muốn hiến thân, nhìn dáng vẻ thành thạo của cô, chắc
    là hiến thân thành công rồi.

    Thảo nào Cố Tây Dương nói Trương Kiêu dương dương tự đắc
    trên WeChat, nói hắn đã phá một người.
    Mặc dù Trương Nghiêu không để tâm xử nữ gì đó, nhưng anh
    ghét nhất những người phụ nữ bị người ta chơi qua, trong lòng anh
    cũng có bức tường vô hình.
    Anh bình tĩnh đẩy Từ Tái Xuân ra, bàn tay vừa trượt, đúng lúc sờ
    trúng một khối mềm mại rất đã tay.
    Mấy bà trong thôn ưa nói một câu, “Dưa hấu năm nay phát triển
    rất đã tay.”
    Bộ dạng này của cô, chắc cũng là dưa hấu nhỉ.
    Trương Nghiêu nhìn Từ Tái Xuân đang nằm sấp, nét mặt không
    đổi, nhưng trong lòng lướt qua vô số ý nghĩ.
    Dù sao cũng cưới cô rồi, phụ nữ trắng nõn nà, anh chưa từng
    chạm, không bằng thử xem.
    Lòng đàn ông vĩnh viễn có hứng thú xấu xa và tính thám hiểm,
    suy nghĩ một chút, Trương Nghiêu gật đầu, giọng cố ý dịu dàng vài
    phần.
    “Không phải em muốn ăn kẹo que à?”
    Trong đôi mắt híp thành trăng lưỡi liềm của Từ Tái Xuân, Trương
    Nghiêu thấy được sự xấu xa của mình.
    Chẳng qua, tưởng tượng rất tốt đẹp, nhưng kết quả chưa hẳn
    thập toàn thập mỹ.

    Một lát sau, Trương Nghiêu nghiêng người đưa lưng về phía Từ
    Tái Xuân, một câu cũng nói không nên lời.
    Đương nhiên, bên dưới nóng rát, mặc dù chỉ xước da, nhưng đây
    là chỗ mẫn cảm, đau đớn gấp bội.
    Có điều, Từ Tái Xuân ở phía sau lại cố tình bẹp bẹp môi.
    “Kẹo que của anh chẳng ngon tí nào, không ngọt… Còn nữa…
    em thích kẹo que cắn được ăn được cơ!”
    Cắn!! Ăn!
    Bàn tay nắm chăn đơn của Trương Nghiêu siết chặt, hung hăng
    nhắm mắt lại, rốt cuộc nhịn không được mắng thành tiếng.
    “Mẹ kiếp tổ cha nó!” Bình tĩnh con mẹ nó!
    Tác giả nói: Hố mới… Mọi người bao nuôi đi.

    XUÂN NGỐC
    Phó Du
    dtv-ebook.com
    Chương 2
    Đối với Trương Nghiêu mà nói, đêm nay chắc chắn là một đêm
    khó ngủ.
    Đêm khuya vắng vẻ, anh nằm trên giường, bên dưới nóng rát,
    quả nhiên anh cần bôi thuốc một chút.
    Trương Nghiêu thuộc phái hành động, nói là làm liền.
    Anh đứng dậy, đi tới cửa, lại phát hiện vặn thế nào cánh cửa
    cũng không mở được.
    Sau đó, anh tĩnh táo suy nghĩ, cuối cùng đưa ra kết luận.
    Mẹ nó, mấy ông già nhà họ Từ khóa trái phòng tân hôn rồi. Nghĩ
    tới thời điểm bọn họ đưa anh tới đã sờ mông anh một cái, lòng
    Trương Nghiêu có chút phức tạp.
    Trương Nghiêu với tâm tình phức tạp trở lại giường, nhìn Từ Tái
    Xuân ngọt ngào ngủ trên giường chẳng biết đang nằm mộng đẹp gì
    còn chẹp chẹp môi, nhịn không được nổi lên ý nghĩ trả thù.
    Anh vốn không phải người quang minh lỗi lạc, từ nhỏ sống trong
    hoàn cảnh cha không thương mẹ muốn giết ở nhà họ Trương, tâm
    lý anh không bị bóp méo đến mức trở thành đại gian đại ác đã là
    hiếm thấy rồi.

    Đã nói Trương Nghiêu thuộc phái hành động. Anh tiến lên trước,
    véo mặt Từ Tái Xuân.
    Cô ngốc này mặc dù ngốc ơi là ngốc, nhưng da dẻ đẹp kinh, vừa
    bóp, đã mềm nhũn như nước.
    Trương Nghiêu nhịn không được thoáng suy nghĩ lung tung.
    Cô ngốc này, rất có thể là người vợ sau này của anh.
    Nếu Từ lão hổ còn sống thêm mấy trăm mấy ngàn năm nữa, thì
    anh có một loại cảm giác cuộc sống dài đằng đẳng.
    Bất quá, đóng cửa lại, ai biết hai người họ đang làm gì.
    Trương Nghiêu cười khà khà, bỗng nhiên cảm thấy ngón tay ươn
    ướt, chẳng biết cô ngốc này đang mơ gì nhỉ, vươn đầu lưỡi hồng
    liếm liếm đầu ngón tay anh.
    Trương Nghiêu nhớ lúc mình mười tuổi, anh có nuôi con chó tên
    Vượng Vượng, nó là chó cỏ Trung Hoa tiêu chuẩn, rảnh rỗi bèn
    thích liếm đầu ngón tay anh.
    Aizzz, cảm giác này giống y đúc, khiến Trương Nghiêu nhớ lại
    tuổi thơ đã mất.
    Chẳng qua, anh không có cách nào bảo bản thân xem cô ngốc
    dưới thân này thành Vượng Vượng.
    Vượng Vượng đã chết, sớm tiến vào bụng đám người nhà họ
    Trương kia rồi, hiện tại không biết đầu thai từ kiếp nào.
    Trương Nghiêu muốn rút tay về, nhưng đầu lưỡi mềm mại liếm
    đầu ngón tay anh, cảm giác kiểu này làm lòng anh thoáng khác

    thường.
    Cô ngốc ấy, mặc dù nhỏ tuổi nhưng điện nước đầy đủ ta.
    Khà khà khà khà.
    Trương Nghiêu cười cười trong lòng, nhưng một khắc sau anh
    cười không nổi nữa.
    Thói quen liếm liếm rồi cắn ăn của Từ Tái Xuân cũng trở thành
    thói quen trong mơ.
    Trương Nghiêu nhanh tay lẹ mắt cứu vớt ngón tay mình, chỉ một
    rủi ro như thế, anh cả kinh đến toát mồ hôi lạnh.
    Chút cờ bay phất phới trong lòng cũng tan thành mây khói.
    Mẹ nó, bình tĩnh, ngủ!
    Tương đối mà nói, tối nay sau nửa đêm Trương Nghiêu vẫn ngủ
    khá ngon.
    Những việc trải qua năm xưa khiến anh hơi sợ lạnh, nhưng Từ
    Tái Xuân ấm áp, ôm vào lòng tựa như lò sưởi.
    Mặc dù mùa hè hơi nóng, nhưng Trương Nghiêu lại thích cảm
    giác ấm áp kiểu này.
    Bất quá khi anh mở mắt, thấy một bãi nước bọt trước ngực, mặt
    đen kịt.
    Từ hôm nay trở đi, tình trạng của anh đã là chồng người ta, đúng,
    trạng thái trên QQ cũng phải sửa một chút.

    Đổi thành bình tĩnh tỉnh táo.
    Vâng, anh cảm thấy bản thân đã bình tĩnh hơn nhiều.
    Chắc Từ Tái Xuân đói bụng, nên đợi Trương Nghiêu thu dọn
    xong đã ngồi trên giường dụi mắt.
    Trương Nghiêu mắt lớn trừng mắt nhỏ với cô, cũng không biết
    nói gì cho phải.
    “Em đói bụng.”
    Cuối cùng, Từ Tái Xuân vuốt bụng, nở nụ cười ngây ngô ngốc
    nghếch.
    Đồ ngốc này.
    Trương Nghiêu rất lâu mới thốt được một câu.
    “Đi ăn cơm.”
    Khi vợ chồng son xuống lầu, Từ lão hổ đã ngồi tại chỗ ăn cháo.
    Thấy hai người họ xuống, một trước một sau, trong lòng ông thoáng
    khó chịu.
    Vợ chồng son mới kết hôn không phải ngọt như mật sao? Làm gì
    trúc trắc thế, hẳn phải tay trong tay mới đúng chứ.
    Từ lão hổ nghiêng đầu, cuối cùng hiểu rõ.
    Haha, nhất định bọn nó đang xấu hổ.
    Biết ngay tối qua khóa chặt cửa của bọn nó là quyết định chính
    xác, chỉ tiếc nghe lời dì Thái, không bỏ thuốc kích thích cho hai đứa

    uống.
    Từ lão hổ hơi tiếc nuối.
    Nếu Trương Nghiêu biết suy nghĩ trong lòng Từ lão hổ, chắc
    chắn sẽ đập bàn, xấu hổ em rể ông đó! Mẹ nó! Có thể vui vẻ sống
    dưới một mái nhà không! Còn tính bỏ thuốc kích thích nữa! Bỏ em
    gái ông!
    Trương Nghiêu cảm thấy mình sắp trở thành người phóng
    khoáng lạc quan đầy châm chọc rồi.
    Anh bày bộ mặt lạnh lùng, ngồi ngay bàn ăn trước mặt.
    Trông thấy Từ Tái Xuân ngồi bên cạnh tay trái thì cầm một cái
    bánh bao, tay phải thì cầm một cái bánh tiêu.
    Tốc độ này, thực sự xem thế là đủ.
    Không biết tại sao, Trương Nghiêu không có khẩu vị.
    Sau khi Từ Tái Xuân trải qua quá trình lựa chọn chật vật, rốt cuộc
    cắn một miếng bánh bao.
    Bánh bao nhân nhiều da ít, Từ Tái Xuân ăn rất thỏa mãn. Xoay
    đầu lại thấy Trương Nghiêu không động đũa, cô nhớ tới lời dì Thái
    nói với cô, về sau anh này sẽ ở chung nhà ngủ chung giường với
    cô.
    Mặc dù Từ Tái Xuân không cam tâm tình nguyện lắm, nhưng tối
    qua đã chứng minh, ôm một con gấu to ngủ cũng không tệ, ít nhất
    cô không sợ bên ngoài có ma tới bắt cô.

    Từ Tái Xuân cảm thấy, chỉ có một điểm duy nhất không hoàn mỹ
    chính là gấu to cứng ghê luôn, ôm chặt đến mức cô hơi khó chịu.
    Từ Tái Xuân nghĩ ngợi, cảm thấy anh trai này đến nhà bọn cô rồi
    nhưng chẳng dám ăn gì, nhất thời tâm hồn đồng tình với anh.
    Cô bèn gắp cho anh một cái bánh bao.
    Trên mặt cô còn dính mỡ, nhưng ánh mắt lại thiện ý đến mức
    cười híp mắt như trăng lưỡi liềm.
    Trương Nghiêu ôm tâm tư phức tạp nhìn bánh bao trong bát, cuối
    cùng cầm đũa lên.
    Đúng là đồ ngốc! Bất quá nhiều năm như vậy cô là người duy
    nhất ngoại trừ bà ngoại gắp thức ăn cho anh, anh quyết định sau
    này khi chia tay sẽ tốt với cô một chút.
    Trong đầu Trương Nghiêu nghĩ ra đủ loại tình tiết sau khi anh và
    Từ Tái Xuân chia tay nào là dây dưa không rõ vĩnh viễn không vứt
    bỏ nhau, nhưng hiện thực lại tàn khốc đến mức khiến người ta tức
    lộn ruột.
    Từ lão hổ ngồi đối diện híp mắt hổ, nhìn con rể trước mặt càng
    xem càng cảm thấy có gì đó không đúng…
    “Được rồi, con rể, hôm qua ba mày quên nói với thông gia…
    Nhắc đến thông gia, bọn họ cũng thật không thú vị, hôm qua còn
    chưa cơm nước xong đã rời đi… Lẽ nào con trai gả ra ngoài như bát
    nước hắt đi à?”
    Trương Nghiêu vẫn cắn bánh bao của anh, không nói lời nào,
    nghe Từ lão hổ lẩm bẩm, trong lòng lại cười lạnh.

    Rốt cuộc thần kinh ông này thô đến mức nào nhỉ, cho tới bây giờ
    ông còn chưa biết anh chẳng phải thằng con rể ông mong muốn kia.
    Anh không phải Trương Kiêu.
    Anh là Trương Nghiêu.
    Mặc dù tên thoạt nhìn hơi giống nhau, nhưng người thì chênh
    lệch như mây với bùn đấy.
    Ở Trương gia, Trương Kiêu đại diện cho hết thảy tất cả, mà anh
    thì sao, bất quá chỉ là một đứa con riêng tầm thường.
    Năm đó mẹ Trương Nghiêu bị ông Trương với vẻ ngoài anh tuấn
    đẹp trai và cái mác con ông cháu cha nhiều tiền nhìn trúng, mấy
    phen dụ dỗ quyến rũ, hai người đã mây mưa rất nhiều lần.
    Sau khi phong lưu, mẹ Trương Nghiêu mang thai anh.
    Bà ta vui vẻ rạo rực ôm giấc mộng làm thiếu phụ nhà giàu, nhưng
    không ngờ người yêu mình sớm kết hôn rồi.
    Đương nhiên, mẹ Trương Nghiêu cũng không phải loại đèn cạn
    dầu gì, sau khi ầm ĩ mấy tháng trời, bèn cầm một khoản tiền theo
    giao ước cao chạy xa bay.
    Chuyện xưa tưởng chừng sẽ kết thúc như vậy.
    Kỳ thực mẹ Trương Nghiêu lại không nghĩ thế, bà ta muốn rất
    nhiều, bụng bà có thịt, có thịt đi khắp thiên hạ.
    Hiện tại bà ta chính là một con gà đẻ trứng vàng, nếu là trứng
    vàng thì chắc chắn phải đẻ.

    Do đó, Trương Nghiêu ra đời.
    Nhưng mẹ Trương Nghiêu tuyệt đối không ngờ ông Trương là
    một kẻ hèn nhát, nhưng bà vợ ông ta trái lại là một người mạnh mẽ.
    Mẹ Trương Nghiêu không có cơ hội vào nhà họ Trương, chỉ có thể
    căm hận đưa Trương Nghiêu đến nhà ngoại nuôi dưỡng.
    Bà ngoại không biết chữ, mắt cũng không nhìn rõ, thấy Trương
    Nghiêu mềm mại non nớt lại nhìn con bò đầu thôn, nên nghĩ ra một
    cái tên thật kêu.
    Trương Thiết Ngưu!
    “Con rể! Con rể! Mày sao thế?”
    Trước mặt vung vẫy một đôi đũa bạc, Trương Nghiêu hoàn hồn.
    Nhà giàu mới nổi gì đó mới dùng đũa bạc.
    “Con rể, mày có nghe ba mày nói không? Ba mày nói mặc kệ
    trước đó chúng ta ầm ĩ đến mức không vui, nhưng giờ dù sao cũng
    là người một nhà, Vượng Vượng chúng ta còn chưa chính thức ra
    mắt cha mẹ chồng, bằng không, chiều nay mày dẫn Vượng Vượng
    về gặp bà thông gia chút đi, đó cũng là một lễ phép…”
    Trương Nghiêu vẫn im lặng như cũ.
    Hiện tại bỗng anh nghĩ đến một ý nghĩ xấu xa, nếu giờ anh lớn
    tiếng nói anh không phải Trương Kiêu, mà là Trương Nghiêu – đứa
    con riêng bị nhà họ Trương vứt bỏ, Từ lão hổ sẽ bị dọa thành bộ
    dáng thế nào đây.
    Được rồi, anh hẳn phải nói thêm một câu nữa.

    Anh còn ngồi tù ba năm đó.
    Với tội danh cố ý gây thương tích.
    Tâm tình Trương Nghiêu đột nhiên vui vẻ, cũng không nóng vội,
    trả thù phải từ từ thực hiện mới ngọt ngào.
    Anh thong dong cắn bánh bao, chống lại ánh mắt trong suốt tràn
    ngập khát vọng của Từ lão hổ, rất lâu mới nói một câu.
    “Không cần đi đâu.”
    Từ lão hổ sửng sốt, vỗ móng vuốt hổ, “Tại sao có thể như vậy!
    Dù gì cũng là cha mẹ mày… Đều là người một nhà còn nói cái gì hai
    lời…”
    “Ý con nói không cần chính là…” Đến chỗ quan trọng, Trương
    Nghiêu cảm thấy dấu chấm câu của mình rất hoàn mỹ.
    “Không cần đi nữa, vì bọn họ chết hết rồi. Thực ra con cũng
    không biết rốt cuộc bọn họ đã chết thế nào, bất quá con xem như
    bọn họ đã chết.”
    Từ lão hổ sửng sốt một hồi, lập tức cười khan, “Con rể tốt, mày
    bốc đồng quá. Cỡ tuổi này mày còn bốc đồng không tốt đâu, dù gì
    cũng là cha mẹ ruột, tuy bán mày… Khụ khụ, tuy cho mày cưới một
    người vợ tốt, nhưng mày không cần nói lời bốc đồng vậy…”
    Xem ra Từ lão hổ này quả thực như lời đồn bên ngoài, là đồ ngốc
    điển hình.
    Con gái ông ngực to ngốc nghếch, ông cũng mắt to não ngắn,
    vâng, cha con trời sinh.

    Trương Nghiêu chống tay, anh đã cảm nhận được sự ngọt ngào
    của bước trả thù đầu tiên rồi.
    Khẽ nhếch môi cười, bộ dáng kia của anh cực kỳ tà mị điên
    cuồng.
    “Ba, giờ ba còn chưa biết sao? Con căn bản không phải con rể
    Trương Kiêu ba cần, hắn có chữ mã kế bên, đọc xiao, mà con không
    có chữ mã bên cạnh, con là Trương Nghiêu[1]. Nghiêu đó, biết
    không?”
    [1] Tên Trương Nghiêu vốn có mỗi chữ 尧, còn Trương Kiêu có
    thêm chữ 马 bên trái 骁.
    Trương Nghiêu nói một hơi, anh thực sự nóng lòng muốn thấy
    nét mặt hối hận lẫn khiếp sợ của Từ lão hổ.
    Haha, đó chắc chắn là một trong những phong cảnh đẹp nhất thế
    giới.
    Nhưng đợi nửa ngày, chỉ trông thấy Từ lão hổ bày nét mặt già
    nua mê man.
    “Cái gì mà cần cần cần… nhỏ nhỏ nhỏ[2]… Lẽ nào chữ đó là chữ
    đa âm hả?”
    Trương Nghiêu:… Fu*k!
    [2] Chữ cần 要 (yāo) và chữ Nghiêu 尧 (yáo) đồng âm, khác ở
    chỗ đặt dấu, còn chữ nhỏ 小 (xiǎo) cùng âm với chữ Kiêu 骁 (xiāo),
    cũng thế, nên Từ lão hổ mới hỏi nó đa âm à.

    XUÂN NGỐC
    Phó Du
    dtv-ebook.com
    Chương 3
    Đời này Từ lão hổ đều ăn mệt do không có học thức, bằng không
    làm sao bị đám đầu trâu mặt ngựa nhà họ Trương kia dụ dỗ để
    Trương Nghiêu thành con rể chứ.
    Bất quá, Từ lão hổ quả thực là một người không có học thức.
    Ông vốn là một tên côn đồ của Từ gia rất nhiệt tình với trộm cắp,
    thời còn trẻ cũng được xem là đối tượng khiến người trong thôn
    phải kêu gào, về sau cưới mẹ Từ Tái Xuân bèn cải tà quy chính một
    thời gian, nhưng mẹ Từ Tái Xuân không có phúc, sinh Từ Tái Xuân
    xong không bao lâu liền chết.
    Từ lão hổ thoáng suy nghĩ, vợ cũng mất còn lãng tử hồi đầu cọng
    lông gì, ông cân nhắc xem có nên quay lại nghề cũ không.
    Nhưng vào lúc đó, bé Từ Tái Xuân nhặt được một trăm đồng ở
    đống rác.
    Trên tay con gái bé bỏng cầm một trăm đồng, gương mặt bẩn
    thỉu nở nụ cười rộ thật to.
    Khi ấy Từ lão hổ đã hiểu rõ sâu sắc một đạo lý.
    Con gái thích cười, vận may luôn luôn không tệ.
    Trên thực tế, vận may của Từ Tái Xuân đúng là không tồi.

    Sau ngày đó, Từ lão hổ không quay lại nghề cũ mà từ trong đống
    rác nhìn thấu một con đường riêng. Ông bắt đầu thu mua rác, nhặt
    được đồ quý ở đống rác, dần dần làm giàu lên.
    Với người khác mà nói thành công của ông, tất cả công lao đều
    tính trên người con gái hết.
    “Nó vượng phụ đấy.”
    Vì vậy, người xung quanh Từ lão hổ đều biết ông có đứa con gái
    vượng phụ, do đó lấy nhũ danh là Vượng Vượng.
    “Vượng Vượng, con có biết con rể đang nói gì không?”
    Từ Tái Xuân thành thật lắc đầu.
    Từ lão hổ lần nữa rơi vào sự rối rắm sâu sắc, một lát sau, dường
    như ông đã tìm được đáp án.
    “Con rể, có phải mày không muốn dẫn Vượng Vượng về nhà
    không? Tao nói nè, con rể, mày cũng đừng ép tao nói đạo lý với
    mày… Mày biết tao ghét nhất nói đạo lý mà!”
    Hiện tại Trương Nghiêu đã nói không nên lời, anh chỉ biết với chỉ
    số thông minh của cả nhà Từ lão hổ căn bản không nên chờ mong
    gì.
    Làm sao đây, sự vui sướng khi báo thù chẳng có, anh chỉ có sự
    ưu thương nhàn nhạt thôi.
    Hết lần này tới lần khác cô ngốc Từ Tái Xuân vẫn gắp bánh bao
    vào bát anh, “Anh, bánh bao sắp nguội rồi.”

    Trương Nghiêu ăn chả có khẩu vị, chọc chọc bánh bao trong bát,
    một lát mới lên tiếng: “Từ lão tổng, lẽ nào khi ông mưu cầu hạnh
    phúc cho con gái, ông chưa từng điều tra sao?”
    Từ lão hổ vuốt cằm, dáng vẻ rất đắc ý, “Đương nhiên tao điều tra
    rồi, tao còn đến trường hai đứa điều tra, ai cũng nói mày là đứa tốt
    ơi là tốt, đẹp trai chim to, hắc hắc, ánh mắt con gái tao chuẩn thật…”
    Trương Nghiêu nhịn không được cắt ngang sự vui sướng hài
    lòng của Từ lão hổ, rốt cuộc người này thần kinh thô tới mức nào
    trời, đến bây giờ còn không biết anh căn bản chẳng phải con rể ông
    cần.
    Từ đầu đến cuối, anh không phải cái tên Trương Kiêu đẹp trai
    trêu chọc vô số phụ nữ được Từ Tái Xuân thầm mến kia.
    Vận may luôn luôn che chở Từ Tái Xuân, ở kỳ thi tốt nghiệp trung
    học còn xếp dưới chót vậy mà đậu được một trường đại học trọng
    điểm.
    Cho dù vận may tốt đến mấy nhưng Từ Tái Xuân trưởng thành
    rồi, sau khi bắt đầu rung động, cũng dần dần rời khỏi Từ Tái Xuân.
    Đối tượng Từ Tái Xuân rung động chính là Trương Kiêu, là con
    ông cháu cha nổi tiếng trong thành phố.
    Mẹ là một giáo sư đại học, ba là doanh nhân bản xứ giàu có. Gia
    thế như vậy, khiến hắn luôn là ngôi sao sáng giữa bầu trời, do đó Từ
    Tái Xuân quê mùa, Trương Kiêu làm gì coi trọng.
    Kỳ thực, không coi trọng cũng thôi đi.
    Chúng ta là nước sông không phạm nước giếng.

    Nhưng con người chính là đê tiện, Trương Kiêu chướng mắt Từ
    Tái Xuân, không có nghĩa là hắn không để ý Từ Tái Xuân.
    Hắn lúc nóng lúc lạnh, nhanh chóng trói chân Từ Tái Xuân, không
    chỉ vậy, Từ Tái Xuân còn vì tình yêu cuồng si, sau đó trong ba tháng
    ngắn ngủi điên cuồng giảm 15kg.
    Nguyên nhân chỉ có một câu.
    Trương Kiêu không thích con gái béo.
    Từ Tái Xuân gầy thành cây tre đương nhiên cũng không được
    Trương Kiêu thích, ngược lại còn bị Trương Kiêu hung hăng chế
    nhạo một trận.
    Từ Tái Xuân đáng thương ăn mặc cực kỳ xinh đẹp, ôm tâm tình
    đi hiến thân, lại bị hiện thực vô tình đả kích.
    “Tôi chỉ đùa cô thôi, cũng không xem lại cái đức hạnh này của cô,
    ai thích cô hả!”
    Chỉ là trò đùa quái đản của mấy thằng nhóc, vậy mà khiến Từ Tái
    Xuân cảm nhận được sự ác ý chưa từng có trong cuộc sống.
    Giây phút đó cô cũng không biết làm sao, bèn tính cho Trương
    Kiêu một cái tát.
    Trương Kiêu thấy cô nổi giận đùng đùng nhào tới, cứ tưởng cô
    thẹn quá hóa giận muốn bá vương ngạnh thượng cung, trong lúc
    phản kháng đã đẩy Từ Tái Xuân từ cầu thang xuống.
    “Tôi không phải cái người đẩy cô ta ngã, người đó nghiêm chỉnh
    mà nói xem như anh trai tôi, tôi là Trương Nghiêu, chỉ là một đứa

    con riêng không được Trương gia hoanh nghênh.”
    Trương Nghiêu nói xong, liếc nhìn Từ lão hổ bằng ánh mắt
    thương hại, lần này, rốt cuộc ông ta cũng trố mắt đứng nhìn xen lẫn
    cả khiếp sợ đây.
    Tốt nhất là lửa giận ngút trời, hệt như thời điểm bức hôn, mang
    theo dao phay đến Trương gia.
    Hết cách rồi, đám ngụy quân tử Trương gia đúng là tiểu nhân,
    muốn chỉnh Từ lão hổ thế đấy.
    Trương Nghiêu vừa nói xong, Từ lão hổ cũng thực sự kinh ngạc.
    “Con rể tốt, mày đừng làm tao sợ, tao thực sự muốn nói đạo lý
    với mày…”
    Trương Nghiêu thở dài một hơi, thoáng bất đắc dĩ, “Không tin ông
    có thể ra ngoài tra thử xem, tôi mới từ chỗ kia ra không bao lâu, kết
    quả là…”
    Trương Nghiêu không nói hết, chuyện đã qua nghĩ lại mà kinh.
    Nhớ lúc trước, khi anh đồng ý cưới Từ Tái Xuân, Cố Tây Dương
    cũng cười nhạo anh không ít.
    Cưới ai không cưới, đi cưới một đứa ngốc, còn là đứa ngốc bị
    Trương Kiêu chơi qua.
    Từ lão hổ thoáng nhìn Trương Nghiêu, lại nhìn Từ Tái Xuân một
    chút, cuối cùng ông hết sức không dám tin túm tay Từ Tái Xuân,
    “Vượng Vượng à, con thích anh trai này không?”

    Từ Tái Xuân nghiêng đầu thoáng suy nghĩ, tuy kẹo que của anh
    trai này có mùi, nhưng cô rất thích, vì những người khác đều không
    cho cô ăn, anh trai này lại cho cô ăn kẹo đó.
    Từ Tái Xuân nói ngốc cũng không ngốc, biết tri ân báo đáp, còn
    biết kẹo chính là ngọt, ai cho cô kẹo cô sẽ thích người ấy.
    Do đó, cô không chút kiêng dè gật đầu nói: “Thích ạ!”
    Từ lão hổ giống như thở phào nhẹ nhõm, cười haha, đứng dậy,
    “Vượng Vượng thích thì tốt rồi, kệ mày nhỏ nhỏ hay cần cần, giờ
    Vượng Vượng nhà tao thích mày là đủ…”
    Trương Nghiêu cảm thấy lối đi này hoàn toàn không nằm trong
    tầm kiểm soát của mình.
    Nói theo kiểu tức sùi bọt mép chính là từ nay về sau kết thù với
    Trương gia, đời đời kiếp kiếp chém giết nhau, nhưng tại sao biến
    thành hòa bình cười to vậy.
    “Chờ chút, Từ lão hổ, tôi từng ngồi tù…”
    Trương Nghiêu cố gắng khơi mào lửa giận của Từ lão hổ, bất
    quá không ngờ ông già thô kệch đó lại vỗ vỗ vai anh đỉnh đạc nói:
    “Con rể tốt à, chỉ bằng điểm thành thực này, tao liền coi trọng mày.
    Ngồi tù thì tính là gì, anh em theo tao có ai không ngồi tù đâu…”
    Từ lão hổ bày bộ dáng không cho là nhục ngược lại cho là vinh,
    khiến da mặt dày của Trương Nghiêu phải đỏ lên một cách hiếm
    thấy.
    Mẹ nó, cái gia đình này rốt cuộc là gia đình gì trời! Chuyện cũ
    phải ra sao mới được xem là lạ lùng đây!

    Trương Nghiêu cảm thấy từng quyền của mình đều đánh vào
    bông vải, mềm nhũn, không có chút sức lực, chỉ có một loại ưu
    thương cực kỳ khó diễn tả nổi.
    Một bữa sáng ở nhà họ Từ, Trương Nghiêu ăn không ngon
    miệng, ngược lại Từ Tái Xuân và Từ lão hổ lại ăn cực kỳ vui vẻ,
    nhanh chóng giải quyết xong cả bàn ăn.
    Từ lão hổ ăn uống no nê, cuối cùng còn vỗ vai Trương Nghiêu,
    “Con rể tốt, mặc kệ thế nào, bên Trương gia đó phải đi. Được rồi,
    mày đừng nói mày là con riêng gì nữa… Haha, nghiêm chỉnh mà
    nói, tao cũng không tính là thua thiệt, ít ra cũng là giống của Trương
    gia…”
    Trương Nghiêu suýt chút nữa phun một ngụm máu. Anh đúng là
    phải cảm ơn ông ta đó, đại gia!
    Bất quá, Từ lão hổ có quyền uy tuyệt đối ở cái nhà này.
    Vì vậy Trương Nghiêu phải dẫn Từ Tái Xuân về nhà họ Trương,
    ít nhất đi ló cái mặt.
    Trương Nghiêu không bằng lòng lắm, dẫn đứa ngốc về, chẳng
    biết người nhà họ Trương sẽ cười thành bộ dạng gì.
    Lòng bàn tay chợt ấm áp, cô bé ngốc không biết khi nào đã nhét
    một viên kẹo xốp cho anh.
    Trương Nghiêu nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay, thoáng bực bội.
    “Em đừng phiền tôi được không?”

    Từ Tái Xuân bị anh lớn tiếng, thoáng sợ hãi, hai mắt tròn xoe
    xuất hiện sự hoang mang, ánh mắt ấy, quả thực giống con chó anh
    nuôi như đúc.
    Trương Nghiêu hít sâu một hơi, khẩu hiệu bình tĩnh tỉnh táo kia lại
    quanh quẩn trong đầu.
    Cần gì chấp nhặt với một đứa ngốc chứ, biến thành dạng này rồi,
    lại không thể đổ hết cái sai lên cô ấy.
    Ngẫm lại những chuyện khác…
    Vượng Vượng, đúng rồi, cô còn có cái tên giống y đúc con chó
    của anh.
    Tay Từ Tái Xuân cũng bắt đầu run rẩy, cô vừa tỉnh lại đã biến
    thành dáng dấp một đứa bé. Tuy đơn thuần, cũng mẫn cảm, rõ ràng
    cô thấy được sự chán ghét trong mắt Trương Nghiêu.
    Cô muốn cho anh kẹo, muốn lấy lòng anh.
    Nhưng anh lại không thích.
    Anh ném kẹo của cô.
    Từ lão hổ từng nói, người tốt với mình thì tốt với hắn gấp bội, còn
    người không tốt với mình thì đừng để ý.
    Cô không muốn để ý Trương Nghiêu nữa.
    Nhưng còn chưa xoay người bỏ đi, bàn tay mềm mại đã bị nắm.
    Anh dắt tay cô, vuốt đầu, dáng vẻ anh hơi kỳ quái, “Em… không
    thích ăn kẹo sao? Anh bóc cho em…”

    “Anh… anh không thích ư?”
    Trương Nghiêu lắc đầu, anh thực sự không thích kẹo.
    Vì cuộc đời anh hiện giờ còn tràn ngập đau khổ, anh sợ ăn quá
    nhiều kẹo, sẽ ăn đến mức không chịu đắng được.
    Ngày đ...
     
    Gửi ý kiến

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN VỚI WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THCS VÀ THPT BÌNH ĐỘ - LẠNG SƠN!

    DANH NGÔN VỀ SÁCH

    "Những gì sách dạy chúng ta cũng giống như lửa. Chúng ta lấy nó từ nhà hàng xóm, thắp nó trong nhà ra, đem nó truyền cho người khác và nó trở thành tài sản của tất cả mọi người.” - Voltaire